Chỉ Việc Ngủ, Đọc truyện Tranh Không Giới Hạn, Ăn! Có Giá 17.460.000 Đồng!

 

Xin chào!

Tôi là Shige! ヾ(*´ω`*)

Chuyện xảy ra cách đây mấy hôm, khi tôi đang nhâm nhi với vài người bạn tại một quán rượu sau giờ làm việc.

Tôi: muốn kiếm tiền quá đi !!!!! có công việc nào vừa ngủ mà vừa hái ra tiền không nhỉ?! (´・ω・`)

Bạn: có!

Tôi: cái gì cơ? Σ(・ω・;)

Bạn: Nghiêm túc đấy !

Tôi: ………………

Theo như lời cậu bạn thì không những kiếm được 100.000 yên (17.460.000 đồng) mà còn được ăn, đọc truyện, chơi game và xem phim thoải mái.

Thêm nữa, đây lại là một công việc rất đỗi lành mạnh, không mang tính chất nguy hiểm.

Được quá đi chứ nhỉ ??!!!!!

“Kiếm được tiền mà không phải làm bất cứ điều gì, chẳng phải thật đáng mơ ước sao?”

Thế là tôi quyết định đi làm để hôm nay ngồi đây kể lại cho các độc giả của Watera nghe! ^^

 

 

Công Việc Có Tên “Thử Nghiệm” !

Nói chính xác hơn đây là “thử nghiệm lâm sàng”.

Đại khái là dùng cơ thể mình cho y học thử nghiệm.

Nói đến đây một số bạn mắt chữ O miệng chữ A bảo: “Thế mà không nguy hiểm à?”.

Nghe tôi kể hết đã nào………

 

Muốn biết một loại thuốc nào đó có tác dụng phụ hay không thì phải test.

Việc test này đi theo 1 quá trình: Chuột → Chó → Khỉ → Người.

Nghe qua có vẻ ghê rợn thật, nhưng đó là khi thử loại thuốc mới.

Trường hợp tôi đang làm lại là Generic Drug, hoàn toàn khác nhé!

Vậy Generic Drug là gì?

Xin thưa là những loại thuốc được sao chép công thức từ các loại thuốc có bản quyền.

Nói cách khác,

 

Bản quyền dược phẩm thường chỉ được bảo hộ trong một số năm nhất định, khi hết hạn các công ty khác được phép sao chép công thức và tạo ra 1 loại thuốc tương tự nhưng không được làm mất đi bản chất và độ an toàn như thuốc bản quyền. Các loại sao chép này được gọi chung là Generic Drug.

Thông thường giá dược phẩm được quy định bằng tiền thuốc + tiền bản quyền.

Tuy nhiên vì Generic không có bản quyền nên sẽ rẻ hơn rất nhiều.

Bộ y tế Nhật Bản quy định rất nghiêm ngặt trong việc thử nghiệm các loại thuốc trước khi tung ra thị trường. Điều đó có nghĩa Generic cũng phải được test lại thêm 1 lần nữa (sau khi đã được viện kiểm nghiệm thực phẩm và dược phẩm phê duyệt) để đảm bảo không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Chính vì vậy loại này hết sức an toàn.

Trường hợp của tôi là dùng thuốc dành cho người cao huyết áp.

 

 

Nội Dung Công Việc

Công việc kéo dài 3 ngày 2 đêm với giá là 100.000 yên.

Các sinh hoạt cơ bản đều thực hiện trên giường bệnh, nhưng đương nhiên vẫn đi vệ sinh và tới lui trong phòng (rất rộng)cách bình thường, hoàn toàn tự do.

Mặc dù nằm trên giường bệnh nhưng được ăn uống miễn phí, xài internet tốc độc cao miễn phí, đọc truyện miễn phí, lại có thể chơi game và xem tv thoải mái.

Tôi nói đùa với người bên cạnh :”ước gì được sống hoài ở đây”.

Chỉ có 1 nhược điểm duy nhất của công việc này là bị lấy máu hơi nhiều.

 

 

Tôi Đã Có Những Trải Nghiệm Thú Vị

r1-1-1

 

Boong!

Đây là sự khởi đầu cho 3 ngày 2 đêm thử nghiệm lâm sàng.

Bắt đầu đi làm lúc 5 giờ chiều, ngày cuối cùng kết thúc lúc 4 giờ.

Vì được xem như một bệnh nhân thực thụ nên phải mặc đồng phục bệnh viện và đeo bảng tên. Ngoài ra, để cho kết quả thử nghiệm chính xác nhất bạn chỉ được tắm 1 lần vào ngày đầu tiên.

r1-2-1

 

Ngủ – quả là một công việc bán thời gian tuyệt vời !

 

r1-3-1

 

Cảm giác đắc thắng.

 

r1-4-1

 

Giường của tôi đấy.

Nhìn ra cửa sổ có thể thấy nhà dân.

 

r1-5-1

 

Đây là những người cùng phòng, cùng công việc với tôi. Người ngoài nhìn vào chắc sẽ tưởng chúng tôi…….bệnh thật.

 

r1-6-1

 

Ổ cắm ngay bên cạnh, lại có cả internet tốc độ cao nên có thể sử dụng máy tính ngay trên giường.

Thấy mọi người xung quanh người thì ngủ, người thì đọc truyện, người chơi game, học bài.

Tóm lại được làm mọi thứ mình thích, riêng tôi thì làm ít công việc hoặc đi khám phá mọi thứ xung quanh mình. ^^

 

r1-7-1

 

Có hàng trăm cuốn truyện tranh được đặt khắp phòng, tôi quên chụp hình lại rồi, chỉ được có mấy cuốn mà tôi thích thôi!

Đây là bộ truyện “Vua Tennis”.

Tôi mê truyện này từ thời tiểu học nhưng chưa được đọc hết, nhân cơ hội này tôi lôi ra nghiền ngẫm tới tập cuối cùng.

 

r1-8-1

 

Đây là trà lúa mạch đấy.

Không biết Việt Nam có trà lúa mạch không nhỉ?

 

r1-9-1

 

Ở Nhật nhà nào cũng có sẵn trà lúa mạch. Đặc trưng của loại này là không chứa cafein nên có thể uống bất cứ khi nào kể cả ban đêm. Ngoài ra trà còn một số thành phần tốt cho sức khỏe nên rất được ưa chuộng.

À, sẵn đây tôi cũng muốn nói luôn, đồ ăn ở đây ngon cực.

Thường mọi người hay có ác cảm với cơm bệnh viện, nhưng cơm ở đây thì y như trong nhà hàng luôn nhé!

 

r1-10-1

 

Xin lỗi các bạn tại chụp bằng điện thoại nên bị rung, hình không được đẹp lắm.

À mà ở đây còn có cả nhà bếp nữa nhé, tiện lợi vô cùng.

Ngày đầu tiên ngoài việc bị lấy máu ra thì hầu như không phải làm gì cả.

Quả là sung sướng!!  ヾ(*´ω`*)ノ

 

Ngày tiếp theo.

r1-11-1

 

Đây là bữa ăn của ngày kế tiếp đó.

Hôm nay là ngày phải uống thuốc nên được yêu cầu nghỉ ngơi tuyệt đối.

Phải nằm trên giường tới trưa.

Thêm nữa, cứ 30 phút lấy máu 1 lần.

Vì trước đó có tiêm giảm đau nên lấy bao nhiêu máu cũng không cảm thấy gì.

 

r1-12-1

 

Sau khi uống thuốc và lấy máu thì lại được tẩm bổ bằng sandwich này đây…..

 

Kết thúc.

 

“hử????kết thúc rồi sao?” nhiều bạn thắc mắc.

Vâng, kết thúc, việc làm chỉ có thế!

Tôi đã chụp rất nhiều hình nhưng không hiểu data gặp vấn đề gì mà mất gần hết, chỉ còn lại được vài tấm trên thôi. (´Д` )

Thế nhưng không xem hình có lẽ bạn cũng hiểu được công việc của tôi nhàn hạ thế nào, chỉ việc chơi game, đọc truyện, ăn, ngủ……

Sau 3 ngày trải nghiệm công việc, đúng ngày 15 tháng sau tôi được trả lương.

Đọc bài này của tôi chắc nhiều bạn cũng muốn làm lắm đúng không??? ^^

Nhưng việc này chỉ dành cho người Nhật, có lẽ vì thể trạng người Nhật và người nước ngoài không giống nhau. (´・ω・`)

Tiếc thật!

Ở Nhật còn vô số việc bán thời gian thú vị hơn nhiều, có cơ hội tôi lại kể các bạn nghe tiếp nhé! (^○^)

Sẵn đây, nếu bạn đã từng trải nghiệm công việc nào thú vị như thế thì hãy kể tôi nghe với đấy! (Cười)

 

24Shares

Comments

ABOUTこの記事をかいた人

Shohei Shigeta

Tôi là tổng biên tập của Watera. Sở thích của tôi là lướt sóng. Tôi yêu Việt Nam từ lần du lịch đến đây vào năm 19 tuổi. Hiện nay, công việc buộc tôi phải thường xuyên đi lại giữa Việt Nam và Nhật Bản. Muốn khám phá địa danh mới và món ăn lạ cũng được liệt vào danh sách sở thích của tôi.